• Hazel Mai

Bị quấy rối ở Dahab

Đã cập nhật: 14 thg 7, 2021



Viết ra những chuyện như thế này tôi thấy xấu hổ. Cảm thấy như mang phần xấu xí của mình ra cho người khác xem vậy. Nhưng mặt khác tôi vẫn muốn kể, kể hết cả những thứ đẹp đẽ và xấu xí, để mọi người có thể nhìn được bức tranh toàn cảnh của việc "đi vòng quanh thế giới" là như thế nào.


--


Vì Hany có một luật là không host trong lễ Ramadan nên tôi đành phải chuyển ra ngoài. Tôi tìm được một host khác là Hussein.


Hussein là chủ một nhà hàng nhỏ và một quán cafe mới mở ở bờ biển nên hầu như lúc nào anh ta cũng bận, từ sáng sớm đến đêm khuya. Thế nên ban ngày tôi thường đi chơi một mình, đi tắm biển, hoặc làm việc freelance, hoặc tán gẫu với bạn. Nhưng tôi luôn giữ phép lịch sự bằng cách tới quán cafe của anh ta mỗi ngày và dành một ít thời gian ở đó. Chuyện này cũng tiện, tôi rất vui khi làm vậy bởi vì đây là một quán cà phê bờ biển, có ghế nằm phơi nắng hoặc hóng gió rất yên bình. Ấy vậy mà nhiều lúc tôi cũng chẳng gặp Hussein ở quán cafe, tôi nghĩ có lẽ quán ăn có nhiều việc hơn nên anh dành thời gian ở bên đấy.


Nhà Hussein có một phòng ngủ với hai giường đơn. Hai đêm đầu tiên chúng tôi chia nhau mỗi người một giường. Sau đó một cô bạn đến thăm anh ta và ở lại vài ngày. Buổi sáng, tôi đang ngồi chơi ở quán thì gặp anh ta và cô bạn vừa đi đâu về, hóa ra họ đi tắm biển...ở một khu vực nào đó rất xa. Trai gái đi tắm biển riêng ở chỗ xa... vậy nên tôi nghĩ rằng họ là bồ bịch.


Ấy vậy nên đêm đầu tiên cô bạn ở đấy, tôi mang chăn gối ra ngoài, bảo hai người có thể ngủ trong phòng còn tôi ngủ ở ngoài cũng được. Nhưng cuối cùng là hai đứa con gái ngủ trong phòng, vì hai người đó khăng khăng rằng cô bạn ấy không thể ngủ riêng trong phòng với đàn ông được.


Ngày cuối tôi ở Dahab thì cô bạn ấy đã đi, còn Hussein thì hứng chí bảo:

- Ngày mai em đi rồi hả? Em có muốn một bữa tiệc chia tay nhỏ ở nhà vào tối nay không? 



Tôi thấy hơi kỳ kỳ.

- Okay cũng được. Nhưng sao không phải ở quán cafe mà lại ở nhà? 


- Anh thích ở nhà hơn. 


- Nhưng ở đây vui hơn mà. Loa, nhạc có sẵn này, nhộn nhịp hơn này, có mọi người tham gia cùng nữa. 


- Ừ nhưng anh thích ở nhà hơn. 


- Tại sao? 


- Anh đi làm cả ngày chán ngấy lên được ấy. Nhìn thấy chỗ này là nhìn thấy công việc, nếu muốn thư giãn thì phải đi chỗ khác hoặc về nhà. 



Okay. Giải thích vậy thì tôi cũng không bắt bẻ nữa. Dù sao thì tôi cũng không muốn ở ngoài quá khuya.


- Ừ. Nhưng mà sớm sớm nhé. Vì ngày mai em đi sớm nên em muốn đi nghỉ sớm. 


- Okay. Anh sẽ mua trái cây và bia. Em có uống bia không? 


- Em không. Vì ngày mai em đi sớm, uống bia vào em mệt lắm. 


- Vậy coca cho em. 


- Okay. Gặp lại anh tối nay ở nhà. 



Buổi tối lúc tôi bước vào nhà thì Hussein đã ở đấy.

- À, em đã về. Trái cây, bia và nước ngọt đã đầy đủ đây. 



Và anh ta mang mọi thứ... vào phòng ngủ.


Tôi ngồi xuống giường của mình. Tôi bắt đầu cảm thấy kì kì. Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi ở cùng trong phòng này, nhưng ý tôi là, tại sao lại party trong phòng ngủ???


Hussein có vẻ tươi cười, nói năng hoạt bát hơn bình thường. Ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng lạ lạ - nó vui hơn nhiều so với sự mệt mỏi thường trực của anh ta. Tôi cảnh giác.


"Shit! Hôm nay mình mặc quần ngắn!" - tôi rủa thầm trong đầu rồi lấy cái chăn che chân đi. Phải nói rằng với văn hoá Ả Rập, bạn không thể mặc quần ngắn ở những nơi khác của Ai Cập. Nhưng ở các khu biển du lịch của Dahab, mặc quần shorts ở ngoài đường là chuyện rất bình thường. Nhưng trong tình cảnh này tôi cảm thấy rất kì cục vì nó có thể khiêu khích anh ta. Chưa có chuyện gì xảy ra thì tốt hơn là giữ cho sẽ không có chuyện gì xảy ra.


* Em muốn đi ngủ à? 


* À không. Em hơi... lạnh thôi... 



Anh ta đứng lên đi ra ngoài làm gì đó. Tôi cầm điện thoại lên... giả bộ gọi cho bạn. Tôi nói to lên cho Hussein ở ngoài cũng nghe thấy. "Alo. Tao Mai đây. Ừ tao về nhà rồi. Chỗ tao nói với mày đó."


Tôi có thể gọi cho Hany nhưng lại nghĩ rằng nếu gọi thật thì không biết giải thích với Hany thế nào. Hơn nữa, nếu bạn hỏi tôi có đang sợ không thì thật là tôi không sợ. Hussein không làm cho tôi cảm giác sợ. Anh ta vẫn rất hiền và từ tốn. Tới lúc này thì tôi khá chắc là Hussein có ý định sâu xa hơn là một bữa tiệc chia tay "với trái cây và nước ngọt". Tôi cảm nhận được từ cái bầu không khí xung quanh anh ta.


Tôi nghĩ rằng mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát. Không cần quá đánh động gọi cho Hany thật. Chỉ cần giả bộ gọi cho ai đó để anh ta cảnh giác và chùn bước trước tất cả những ý định mà anh ta có trong đầu.


Ha, có lẽ là tôi đã làm việc này hơi trễ. Lúc tôi gác máy thì Hussein quay lại, trên người anh ta không có thứ gì ngoài một chiếc quần sịp.


Anh ta tiến tới giường của mình - ở phía đối diện với tôi - nằm nghiêng chống khuỷu tay xoay người về phía tôi. Tôi cảm thấy như anh ta đang nằm tắm nắng trên bãi biển vậy.


Tôi đỏ mặt. Sẵn đang cầm điện thoại trên tay, tôi đánh bài làm lơ. Tôi giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, cố gắng tạo bộ mặt bình thường nhất có thể, rồi cắm mặt vào... lướt facebook!


Hussein hỏi:

- Em nói chuyện với ai vậy? 


- À, là bạn em. 


Tôi ngẩng đầu lên trả lời với giọng thản nhiên nhất có thể.


Rồi anh ta hỏi:


- Này... Anh thấy mấy cô người nước ngoài hay tới đây cặp bồ với đàn ông Ai Cập ấy... Em đi đây đi đó như vậy thì em có have sex không? 


- Thỉnh thoảng. - Tôi trả lời bằng giọng thờ ơ nhất có thể để tỏ ra là mình không quan tâm đến chủ đề này. 


- Vậy... em có muốn... với anh không? 


- Không, em không muốn. Em chỉ coi anh là bạn thôi. 



Tôi tỏ ra nghiêm túc. Hussein bắt đầu lúng túng:


- À, ừ. Đừng hiểu nhầm anh nhé. Anh chỉ đang hỏi thôi. Ý anh là... 


- Em biết. Em không giống như anh đang nghĩ. 


- À à anh xin lỗi. - Anh ta giải thích một cách luống cuống - Chỉ là anh đi làm cả ngày rất mệt và có nhu cầu cần giải quyết... Nhưng anh chỉ đang mời xem em có muốn không thôi... Nếu em không muốn thì thôi... 



What the fuck!? Mời??? Anh ta là minh tinh hay trai đẹp hay gì? Tôi nên cảm thấy vinh hạnh hay gì!? - Con nhỏ Xấc Xược trong tôi đảo mắt với từ ngữ anh ta dùng.


Con nhỏ Xấc Xược ấy quyết định dội cho Hussein một gáo nước lạnh cuối. Anh ta vẫn đang giải thích blah blah blah. Tôi ngắt lời:


- Không, em không muốn.


Rồi nhìn anh ta bằng ánh mắt nghiêm túc như một chủ tọa ra phán quyết cuối cùng. Tôi muốn dừng cuộc nói chuyện này và cho anh ta biết đó là câu trả lời cuối cùng của tôi.


Hussein im bặt ý đã hiểu ý tôi, hắn nói "Được rồi." rồi kéo chăn lên và quay người đi phía khác.


Tôi lại đảo mắt nhưng tỏ ra bình thường:


- Gì vậy? Anh đi ngủ à? 


- Ừ. Chúc ngủ ngon.


Ồ. Vậy là bữa tiệc kết thúc rồi à? Tôi còn chưa uống tí gì luôn ấy. Trái cây và đồ uống vẫn ở đó kìa. Nãy giờ là bao lâu? Mười lăm phút?


Tôi cảm thấy hài hước với tình huống của mình. Đây có lẽ là bữa tiệc ngắn nhất mà tôi từng tham gia.


Thôi kệ. Tôi đâu thể làm gì nữa. Tôi xếp trái cây đồ uống lại rồi đi ra ngoài để soạn đồ cho ngày mai.


Thật sự thì tôi cũng không trách Hussein hay gì cả. Tôi cảm thấy bình thường khi một người con trai cảm thấy hấp dẫn bởi một bạn gái và bày tỏ với người ấy. Nhưng tôi cũng cảm thấy giận thật. Tôi vẫn sốc khi anh ta cởi hết đồ ra đấy. Bạn không biết mặt tôi lúc cúi xuống lướt Facebook nhìn vừa đần vừa đỏ như thế nào đâu. Ý tôi là, tôi cần phải làm gì với tình huống đó cơ? Lắc đầu nguầy nguậy e thẹn kiểu ôi em ngại quá. Hay là nổi đóa lên "Anh đang làm cái trò gì vậy?". Ôi, gay gắt như vậy thì không phải là tôi rồi. Hay là, tôi nhảy chồm vào ngấu nghiến anh ta nhỉ?


Ôi. Cô nàng Xấc Xược và cô nàng Bay Bổng lại đang pha trò với nhau đấy.


Tôi đang xếp đồ thì Hussein lật đật đi ra ngoài làm tôi giật cả mình.


- Hey, đi vô trong kia ngủ đi. Anh sẽ ngủ ngoài này. Đừng lo lắng nhé. 



Có lẽ anh ta nghĩ là tôi sợ nên ra ngoài này ngủ. Nhưng thật ra tôi phải sắp xếp đồ nên hơi lâu tí thôi.


- Em có sao đâu. Anh cứ ngủ trong đó đi, không vấn đề gì. 


- Anh ở ngoài này cho em thoải mái. Không sao.


Nói rồi anh ta nằm xuống tấm đệm ngoài phòng khách, kéo chăn lên che cả đầu.


Tôi cười. Tôi cảm ơn cuộc đời vì ít ra anh ta vẫn là người tốt. Chúa luôn có cách cho tôi thấy rằng khi một người làm một điều gì đó xấu, thì trong anh ta vẫn luôn tồn tại những điều đẹp khác. Không có ai đẹp mười phần. Không có ai ác toàn diện. Ai cũng có cả mặt xấu và tốt. Con người là như vậy - một bản thể đan xen của cái xấu và tốt. Ai cũng là con, ai cũng là người.


Chính sự nhập nhằng, đan xen của cái xấu và cái tốt mới làm nên sự sống động và thú vị của con người. Quan trọng không phải gặp được người tốt toàn diện. Quan trọng là nhìn những người ta gặp với cả những cái xấu và tốt bên trong họ, đối xử với họ bằng sự tôn trọng mà ta tin rằng họ đáng nhận được, ta sẽ có thể nhận lại những điều tốt đẹp xứng đáng.


--

P.S: Hôm ấy, tôi cảm thấy ngạc nhiên về những việc mà con người sẽ làm để đạt được điều chúng muốn. Loài người có phần "con" rất nhiều. Tôi ngạc nhiên về những thứ mà hormone của con đực dẫn dắt chúng làm - mua trái cây thức uống để tổ chức tiệc, mời con cái đến, thay đổi từ một người trầm tính ít giao tiếp thành một người vui vẻ hoạt bát để gây ấn tượng... Đó là những điều con đực làm với mong muốn có được sự chấp thuận của con cái.


Con người đôi lúc rất "con".

28 lượt xem
Đăng ký nhận thông báo khi
mình chia sẻ câu chuyện mới nhé!

Đã rõ! Bạn sẽ nhận được email thông báo khi Mai viết bài blog mới.