• Hazel Mai

Khuôn Mặt Của Quỷ


Phần trước: Đối xử tốt với người khác là trách nhiệm


Flo ok với lựa chọn của tôi là hitchhike tiếp đến Moroe. Sau này tôi mới để ý Flo cũng là kiểu người không thể lựa chọn giữa hai đáp án, giống như tôi. Khi phân vân giữa hai cái gì, Flo thường hỏi tôi muốn chọn cái nào. “Mai, mày nghĩ mình có nên vẫy xe container không, mấy cái xe này chaỵ chậm rì, mà đợi thêm thì không biết bao giờ mới có xe chạy nhanh hơn.”, là một mẫu câu tương tự.


“Mày ở đây đợi nha. Tao thử qua kia hỏi bà chủ quán xem có biết ai đi đến Moroe không cho mình đi nhờ.”


“OK.”


Tôi đứng chờ. Vài phút sau Flo quay lại.


“Không được rồi. Mấy người đó không có vẻ gì muốn giúp hết. Họ cứ “say no” thôi. Mình ra đường đợi xe thôi.”


Chúng tôi đi ra đường. Thỉnh thoảng lại có một chiếc container đỗ vào quán ăn nọ, chúng tôi hỏi, nhưng họ đều nói sẽ qua đêm ở đây.


Thời gian trôi qua, chúng tôi tiếp tục chờ đợi trong im lặng.


“Nếu một chút nữa mà không có xe nào, tụi mình dựng lều ngủ thôi. Tao buồn ngủ lắm rồi.”


“OK.” - Tôi thở dài đồng ý.


Một chiếc xe bus đi đến. Phải nói là giữa sa mạc mênh mông, trời tối đen như mực, đèn mấy quán ăn bên đường đã tắt gần hết, chiếc xe bus cứ như từ trong bóng đêm đi ra.


Họ dừng lại trả khách. Flo đến hỏi họ. Chẳng hiểu sao tôi chẳng thấy có hy vọng gì. Chiếc xe này giống loại limousine 45 chỗ, loại mới, có vẻ họ là một công ty vận chuyển chứ không phải lái xe cá nhân, nhiều khi lái xe chỉ là nhân viên, làm sao họ quyết định cho chúng tôi đi free được chứ.


Một chiếc taxi màu vàng đỗ xịch ngay trước chiếc xe bus trong khi Flo vẫn đang nói chuyện với lái xe. Bên trong xe tối om. Tôi tính lại chỗ xe taxi hỏi xem họ có đi về hướng Moroe không. Nhưng vừa liếc qua chỗ ngồi lái xe, tôi giật mình, tim đập thình thịch.


“Gương mặt của quỷ.”, lúc đó tôi đã nghĩ vậy. Ánh mắt vô hồn ấy không cho tôi thấy sự tin tưởng. Tôi giả vờ đi qua luôn mà không dừng lại hỏi gì. Có cái gì đó khiến tôi không thể mở miệng ra hỏi. Tôi đi vào phía gần mấy căn nhà đứng đợi Flo, bản năng khiến tôi không muốn đứng quá gần chiếc xe nọ.


Rồi Flo cũng đến nói chuyện với gã tài xế taxi đó. Bất ngờ, chị quay qua nói to cho tôi nghe thấy:


- Mai, ông ấy có thể cho mình đi free. Mày có muốn đi không.


What the fuck? Một cái taxi giữa đêm cho mình đi free 100km? Không đời nào.


Tôi không cười nổi, nói với Flo: “Không, Flo, em không muốn chiếc xe này.”


Ơn Chúa, vì một lý do gì đó, Flo không ép tôi lên chiếc xe đó. Chị chỉ hỏi lại “Mày không muốn đi chiếc này à?” rồi từ chối ông ta.


Lúc đó tôi cũng ngờ ngợ sao Flo không hỏi mình tại sao, vì có một chiếc bốn bánh sẽ tiết kiệm bao nhiêu thời gian so với xe tải. Có thể vì Flo cũng không thấy tin tưởng ông tài xế, cũng có thể Flo tin vào trực giác của tôi. Trong những lúc như thế này, chúng tôi tin vào trực giác của nhau. Tôi nhớ trước đó, Flo cũng không muốn hỏi một chiếc container vì “Họ có ba người đàn ông trên xe, lỡ có gì tụi mình không xoay sở được.” Tôi không cảm thấy đó là một lý do thuyết phục lắm, nhưng tôi không phản đối vì tôi tin trực giác của Flo cũng đang bảo vệ cho chúng tôi.


Xe đi hết rồi, chỉ còn lại hai chúng tôi đứng trơ trọi bên đường. Chỉ còn lại duy nhất quán ăn lúc nãy chúng tôi ngồi là còn bật đèn le lói.


- Hay mình tìm chỗ dựng lều thôi.


- Ừ, cũng được. Dựng lều ở đâu?


- Chờ tao đi qua bên đây hỏi người ta xem có chỗ mái hiên nào mình có thể dựng lều an toàn và không bị làm phiền không.


- OK.


Khi tôi đã chấp nhận kết quả là mình sẽ ở lại Atbara đêm đó thì tôi thấy Flo chạy lại nói:


- Maiiii. Tao vừa đến bên đó hỏi thì có một chiếc container đi Khartoum ngay bây giờ và họ có thể cho mình đi nhờ đến Moroe!


- Thật à???


- Ừ. Tao thấy ổn. Đợi người ta ra đây mày xem thấy được không nhé.


Chúng tôi đảm bảo là mình đều thấy thoải mái khi nói chuyện với lái xe và lơ xe. Tôi không có vấn đề gì cả, họ có vẻ hài hoà và chỉ đang muốn giúp đỡ kẻ đi đường. Chúng tôi lên xe.


Tôi và Flo đã quá mệt nên chúng tôi quyết định thay nhau trực - một đứa ngủ, một đứa thức kiểm tra lộ trình. Nói thật là giấc ngủ kéo tới thì dù có chuyện gì tôi cũng ngủ được. Nên lúc trực tôi cũng gà gật chứ không tỉnh táo gì. Nghĩ lại, may là lúc ấy Flo thức đã hỏi thêm tài xế về địa điểm chúng tôi đang tới - Kim Tự Tháp Moroe, bởi vì khi xe thả chúng tôi xuống, tôi nhận ra mình được thả xuống ngay giữa sa mạc.


Chúng tôi đứng giữa thinh không vô cùng tận, không thấy nhà cửa hay thị trấn đâu. Ánh sáng của chúng tôi chính là ánh trăng.


Khoác cái ba lô lên vai giữa bốn bề sa mạc, tôi quay qua nhìn Flo: “Tụi mình đang ở đâu đây?”


Kim tự tháp đâu rồi?


[Còn tiếp]

15 lượt xem
Đăng ký nhận thông báo khi
mình chia sẻ câu chuyện mới nhé!

Đã rõ! Bạn sẽ nhận được email thông báo khi Mai viết bài blog mới.