• Hazel Mai

Ngắm san hô ở Lighthouse

Đã cập nhật: 9 thg 10, 2019



Dahab những ngày lễ nhộn nhịp người. Nhưng phải giải thích rằng, tuy nói là nhộn nhịp nhưng không phải kiểu đông đúc ồn ào, mà chỉ là hơi nhiều khách du lịch một chút. Dahab là vậy. Ngày thường bình yên chẳng mấy người, mùa cao điểm thì có khoảng vài trăm đến ngàn khách tới. Với một đứa từng sống ở Sài Gòn, hay Delhi, và những nơi đông đúc khác như tôi, thì Dahab dù có vào mùa cao điểm vẫn siêu siêu thoải mái. Mọi người đi bộ hoặc đạp xe dọc bờ biển, các quán cà phê rộn rã tiếng cười.


Hany dẫn tôi đến khu vực mà người ta hay gọi là Hải Đăng (Lighthouse). Đây là nơi ngắm san hô có thể nói là phổ biến nhất của Dahab vì ở ngay thị trấn. Tới nơi tôi mới biết rằng: snorkeling ngắm san hô ở đây hoàn toàn miễn phí.


Hóa ra là vậy. Ở Dahab không ai thu tiền snorkeling của bạn cả. Bạn chỉ cần để đồ ở bờ biển hoặc ở một quán cafe nào đó và gọi nước nếu muốn, và biển là của bạn. Hany dẫn tôi đến By The Sea, quán cafe ruột của anh. Bình thường khách phải trả 250 pound Ai Cập cho phí chỗ ngồi. Nhưng Hany là khách quen nên chúng tôi được một bàn miễn phí và chỉ cần trả tiền nước. Chúng tôi để ba lô lại và mang mặt nạ snorkel xuống biển. Phải nói thêm rằng Dahab cực kỳ an toàn, bạn có thể để điện thoại, bóp tiền của mình ở trong ba lô và để nó ở bất kỳ đâu cũng được, sẽ không ai lấy của bạn cả.


Tôi bước xuống biển. Dòng nước xanh ngắt. Ấn tượng đầu tiên của tôi đó là biển ở đây trông như một hồ bơi khổng lồ. Biển rất lặng, không hề có sóng. Xung quanh chỉ nghe tiếng cười nói, tiếng đạp nước vẫy vùng của ai đó đang bơi, chứ chẳng nghe tiếng sóng biển. Ở khu vực quán cafe này còn là đoạn không có bờ biển, tức là từ trên quán bạn có thể nhảy xuống - nước biển ở đoạn này cao chỉ khoảng bảy mươi phân. Hoặc với mấy đứa nhát cáy như tôi thì bước chân theo mấy hòn đá để xuống biển. Đây là một hồ bơi tự nhiên khổng lồ.


Hany chỉ tôi cách rửa mặt nạ trước tiên. Để rửa mặt nạ snorkel thì bạn cần phải làm một chuyện hơi dơ đó là...nhổ nước bọt vào mặt kính và chà bằng tay, sau đó rửa lại với nước biển. Bằng cách này mặt kính mới không bị mờ khi xuống nước.


Bước tiếp theo là đeo mặt nạ vào và chuẩn bị snorkel. Nói thật là đến tuổi này mà chưa biết bơi thì mỗi khi xuống nước cái đầu khỏe hơn tay chân. Tức là không dễ gì để thuyết phục bạn là "cái này an toàn lắm". Tôi muốn biết hết tất cả "lý thuyết" trước khi thực hành. Tôi nói với Hany: "Em cần biết cụ thể chúng mình sẽ làm gì, từng bước như thế nào". Ừ thì tôi nói rồi mà, bao nhiêu năm nay tôi vẫn bước trên mặt đất, nên khi xuống nước tôi thận trọng gấp mười lần. Tôi không biết rằng điều quan trọng nhất là thư giãn, thả lỏng cơ thể mình.


Hany bắt đầu nắm tay tôi bơi. Ngoài mặt nạ và ống thở thì anh có thêm đôi chân vịt. Bơi được một đoạn ngắn, tôi hơi cuống và hít phải nước biển vào nên bị sặc, nên chúng tôi phải dừng lại để tôi nhả hết nước biển ra. Vì mới nên tôi chưa quen, cứ quên rằng mình phải thở bằng miệng chứ không phải bằng mũi, nên tôi cứ bị sặc như vậy vài ba lần. Trong một lần bị sặc phải dừng lại ở một chỗ khá xa bờ rồi, Hany quyết định dẫn tôi quay lại: "Anh cần chỉ cho em điều này".


Về tới chỗ nước chỉ còn tới ngực và tôi có thể đứng vững được. Hany bảo:


- Nghe này, Mai. Anh có thể thấy rằng em đang sợ. Anh cảm nhận được điều đó khi em nắm tay anh. Nhưng em cần phải thư giãn. Chúng ta sẽ ổn, ok? Và anh muốn cho em xem thứ này. Anh muốn cho em biết khi chúng ta cần phải dừng lại giữa biển xa thì em cần làm gì. Bây giờ anh muốn em nằm ngửa trên mặt nước nhé. Anh sẽ đỡ lấy lưng em, đừng lo.


Tôi ngần ngại ngửa mình ra sau, rồi từ từ nhấc chân khỏi mặt đá phía dưới, để cho cơ thể mình lơ lửng. Cảm nhận được tay Hany đỡ lưng và chân mình, tôi thấy yên tâm hơn, thế là tôi từ từ ngửa hẳn ra sau và hoàn toàn "nằm" trên mặt nước. Đến lúc này Hany mới cười và nói:


- Hahaha. Em có thấy gì không? Em đang nổi trên mặt nước đấy. Không phải là anh đang đỡ em đâu. Dòng nước đang đỡ lấy em đấy. - vừa nói Hany vừa từ từ rút bàn tay ra, chỉ còn đầu ngón tay là chạm vào lưng tôi để tôi thấy rằng anh đang không hề đỡ tôi thật. Rồi anh rút luôn cả hai tay lại để tôi lềnh bềnh trên mặt nước.


ÔI MẸ ƠI. TÔI ĐANG NỔI TRÊN MẶT NƯỚC!!!


Tôi lúc đó đúng kiểu là không dám động đậy vì sợ bị chìm. Nhưng lại cảm thấy thật kì diệu.


- Hahaha. Chúng ta không thể chìm ở Biển Đỏ, em biết chứ?

- Em có nghe nói...


Rồi Hany giải thích:


- Thế này nhé. Đây chính là việc anh muốn em làm nếu em gặp sự cố và chúng ta phải dừng lại ở ngoài xa kia. Sau khi ra tín hiệu cho anh dừng lại, chúng ta ngoi lên khỏi mặt nước, em cần nằm ngửa lên như thế này. Vậy thì chúng ta mới có thể kiểm tra mặt nạ và ống thở của em được. Nếu em quàng lấy cổ anh như hồi nãy là em kéo em và cả anh xuống luôn đó. Hãy tin tưởng vào dòng nước. Nó đang hỗ trợ chúng ta đấy.


- Tôi bật cười nghĩ lại lúc mình quýnh quáng túm lấy Hany bằng tất cả sức mạnh mà mình có như thể anh là cái phao cứu sinh, cứ bám vào là tôi sẽ nổi lên vậy.


"Hãy tin tưởng vào dòng nước. Nó đang hỗ trợ chúng ta đấy" (Trust the water. It is supporting us).


Có lẽ đó là câu nói in sâu nhất trong tâm trí tôi lúc đó, và cả sau này mỗi khi nghĩ đến nỗi sợ của mình khi xuống nước. Nó giúp tôi cảm thấy bình tĩnh và an toàn khi ở dưới nước. Nhờ sự bình tĩnh đó mà tôi mới có thể bắt đầu cảm nhận được thế giới yên bình ở dưới nước, khi đôi tai ở dưới nước đã không còn nghe được những ồn ào xung quanh, thì tôi bắt đầu biết đến sự bình yên và cả sự mới lạ của thế giới mà dòng nước này đang mang trong nó.


Được "làm tư tưởng", tôi bình tĩnh hơn hẳn. Tôi bắt đầu tập trung, trong đầu lúc nào cũng lặp lại: "Tập trung. Tập trung. Thở bằng miệng. Thở bằng miệng", và từ từ Hany dẫn tôi ra xa.


Những rặng san hô mở ra bao la, sừng sững như một miền đất lạ. Với tôi, san hô tựa như những loài hoa khổng lồ. Chúng nở muôn hình muôn sắc. Bông thì xòe năm cánh như vì sao. Bông thì vươn lên sừng sững như muốn đón lấy ánh nắng. Bông thì gầy gò như một cây xương rồng. Có bông lại lầm lũi, đen đen, gai góc như những tảng đá. Cả rặng san hô dài tăm tắp, nở ra vừa to lớn, hùng vĩ, vừa đón chào, hiền hòa. Thật không thể tin được những rặng san hô này đã hình thành từ cách đây hàng nghìn năm. Chúng đã ở đây cả ngàn năm. Chúng to lớn và bình lặng giữa vũ trụ. Chúng chứa đựng tri thức, trí khôn cho loài người. Trái tim tôi lại run rẩy trước sự bao la của tự nhiên.


Tới một khu vực khi san hô quá gần mặt nước, tôi bắt đầu thấy hoảng vì sợ rằng mình sẽ chạm phải chúng. Như đã được nhắc từ trước, không được đụng vào bất cứ thứ gì dưới mặt nước, và nếu đụng phải san hô bạn sẽ bị tê liệt, thế nên tôi sợ lắm. Tôi siết lấy tay Hany để đưa tín hiệu rằng mình thấy không ổn. Hany quay lại nhìn tôi, ra dấu hỏi OK chứ. Tôi đành ra dấu lại OK bởi vì nếu tôi ra tín hiệu không ổn thêm một lần nữa, chúng tôi sẽ dừng lại ngay ở đây, mà đó là điều tôi sợ nhất: nếu dừng lại tôi sẽ có thể chạm vào san hô. Thế nên tôi không thể ra tín hiệu rằng mình không ổn được. Nhưng càng bơi càng sợ, vì đoạn san hô này cứ trải dài như thể bất tận. Lúc ấy tôi đã biết chuyển động tay chân theo động tác bơi, tôi cố gắng quay người kéo tay Hany theo một hướng khác, ra xa khỏi bề mặt san hô. Hany hiểu ra rằng tôi đang sợ đụng vào san hô phía dưới, nhưng anh xoa bàn tay tôi trấn an và vẫn bơi tiếp tiến vào phía trong. Tôi vẫn sợ nhưng chọn cách tin tưởng đi tiếp, ngắm nhìn những bông san hô khổng lồ ngay trước mắt mình với con tim đập thình thịch trong lồng ngực.


Bơi được một lúc thì chúng tôi ra khỏi rặng san hô và tiến lại bờ. Tôi sung sướng la hét vì trải nghiệm vừa rồi tuyệt quá. Ai mà biết là có ngày mình đi snorkeling cơ chứ! Khi ở Phú Quốc tôi đã từ chối snorkel vì sợ, tôi không biết bơi. Tôi đã từng nghĩ mình không nên mơ mộng đến bất kỳ hình thức giải trí nào dưới nước. Thật không thể tin được! Tôi vừa mới snorkel! (I SNORKELED!) Tôi sung sướng hét lên như muốn làm nổ tung niềm vui trong lồng ngực.


I SNORKLED!


Tôi nói với Hany:


- Cám ơn anh nhé. Anh là người thầy tuyệt vời nhất luôn đó.

- Hahaha. Em thích chứ hả?

- YESSS. Mà hồi nãy lúc ở gần san hô quá em sợ quá, em ráng kéo anh ra xa đó.


- Anh biết. Nhưng ở dưới nước mình thấy mọi thứ gần hơn so với khoảng cách thực tế của nó. Mắt mình thấy gần vậy thôi chứ khoảng cách đó vẫn an toàn kể cả khi em thả chân xuống. Em yên tâm, anh luôn đảm bảo về độ an toàn.


- Àaa. Em cũng từng đọc điều này và cũng thoáng nghĩ qua lúc đó. Nhưng mà lúc thấy san hô gần quá em bị hoảng. À mà anh có thấy em rẽ nước bằng tay còn lại để bơi theo anh không? Em không biết là em có di chuyển thật không hay là em chỉ huơ huơ tượng trưng vậy thôi chứ hoàn toàn là do anh kéo đi nhỉ? Hahaha.


- Hahaha. Anh thấy. Và em biết gì không? Anh nghĩ em hoàn toàn có thể học bơi. Anh nghĩ là ở lần sau anh có thể để em thử tự bơi một vài đoạn và anh sẽ theo sát em. Em có muốn thử không?


Tôi mím môi gật đầu với lời đề nghị khiến tôi vừa sợ lại vừa háo hức, vừa khát khao được chinh phục.


- OK. Vậy mình lên nghỉ một chút rồi bơi tiếp. Anh mời nước.

 

Đọc phần 1 của câu chuyện này ở đây: Chuyện Dahab: Gặp Hany

84 lượt xem
Đăng ký nhận thông báo khi
mình chia sẻ câu chuyện mới nhé!

Đã rõ! Bạn sẽ nhận được email thông báo khi Mai viết bài blog mới.